CHUYỆN PHIẾM ĐẠO ĐỜI ĐỌC TRONG TUẦN 32 THƯỜNG NIÊN
Một hôm bước chân về giữa chợ, Chợt thấy vui như trẻ thơ. Đời ta có khi là đóm lửa,
Một hôm bước chân về giữa chợ, Chợt thấy vui như trẻ thơ. Đời ta có khi là đóm lửa,
“Anh với tôi mộng canh trường,” “Giăng kề song cửa, hoa kề gối
“Về đây khi mái tóc còn xanh xanh.” Về đây với mầu gió ngày lang thang
“Chiều nay ngồi viết riêng cho em,” Cho em bài hát êm đềm, trôi theo từng tiếng tơ mềm
“Ném nhân-cách vào ngàn sâu ký-ức,” “Trát bùn tanh lên mặt đã bao năm”.
“Em tự ngàn xưa chuyển buớc về,” “Thuyền trao sông mắt dẫn trăng đi”.
“Mây, sao còn bay mãi không quay về đây?” “Sao còn lờ lững che ngang, rừng cây.
“Tôi mất trời xanh của ấu thơ,” Nên yêu em cũng bởi tình cờ.”
“Khi em nhìn anh,” Từ đôi mắt đen dịu dàng.
“Anh buồn tự thuở giăng lên núi,” Ấy độ tôi hoài ước lại mong”.
“Con đường xưa em đi người ta kéo dây chì, thế là anh hết đi.
“Thuở ấy có Em, anh yêu cuộc đời,” Yêu đôi môi hồng điểm nét son tươi.
“Đừng ai nhắc nhở đến xuân trong,” “Vô số là Xuân chiếm mọi lòng.”
“Chiều trên phá Tam Giang,” anh chợt nhớ em”.
“Mới hay hương vị nhiệm màu,” Môi chưa nhắp cạn, mạch sầu đã tuôn.” (Dẫn từ thơ Hàn Mặc Tử)
“Mưa với nắng dẫu chung trời, chung đất, Mà quanh năm bắt buộc tránh nhau hoài.”
“Đôi chim, là chim ríu rít trên cành,” Em yêu là yêu tiếng gọi
“Trời nào đã tạnh cơn mưa,” “Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn.”
“Hãy cứ là tình-nhân,” “Để tháng ngày hoa mộng.
“Sàigòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời,” Sàigòn ơi, thôi đã hết thời-gian tuyệt vời.
Bản quyền © 2026 | Theme WordPress viết bởi MH Themes