Anh chị em thân mến, hôm nay, Lễ Dâng Chúa Giêsu vào Đền Thánh, Tin Mừng kể cho chúng ta về việc Chúa Giêsu, trong Đền Thánh, được ông Simêôn và bà Anna nhận ra và loan báo là Đấng Mêsia (xem Lc 2, 22-40). Tin Mừng cho chúng ta thấy cuộc gặp gỡ giữa hai chuyển động tình yêu: tình yêu của Thiên Chúa đến để cứu rỗi nhân loại và tình yêu của nhân loại, với đức tin tỉnh thức, chờ đợi Người đến.

Về phía Thiên Chúa, việc Chúa Giêsu được dâng như là con của một gia đình nghèo trong bối cảnh tráng lệ của Giêrusalem cho chúng ta thấy Ngài hiến dâng chính mình cho chúng ta với sự tôn trọng trọn vẹn tự do của chúng ta và trong sự chia sẻ hoàn toàn sự nghèo khó của chúng ta. Thật vậy, không có gì ép buộc trong hành động của Ngài, mà chỉ có sức mạnh có sức giải giới của sự nhưng không không vũ trang của Ngài. Ngược lại, về phía con người, hai cụ già, Simêôn và Anna, đại diện cho niềm hy vọng cực điểm của dân Israel, như là đỉnh cao của một lịch sử cứu độ lâu dài trải dài từ Vườn Êđen đến sân Đền Thánh; một lịch sử được đánh dấu bởi bóng tối và ánh sáng, bởi những sa ngã và chỗi dậy, nhưng luôn luôn thấm đẫm một khát vọng sống còn duy nhất: khôi phục sự hiệp thông trọn vẹn giữa thụ tạo với Đấng Tạo Hóa. Như vậy, chỉ cách Nơi Chí Thánh vài bước chân, Nguồn Ánh Sáng hiến dâng chính mình như một ngọn đèn cho thế giới, và Đấng Vô Hạn hiến dâng chính mình cho hữu hạn một cách khiêm nhường đến nỗi gần như không ai nhận ra.
Chúng ta cử hành Ngày Thế giới Đời sống Thánh hiến lần thứ 30 trong viễn cảnh của cảnh tượng này, nhận ra trong đó một biểu tượng của sứ mạng của các nam nữ tu sĩ trong Giáo hội và trên thế giới, như Đức Giáo hoàng Phanxicô đã khuyên nhủ: “‘Anh chị em thức tỉnh thế giới,’ bởi vì dấu ấn đặc trưng của đời sống thánh hiến là lời ngôn sứ” (Tông thư gửi tất cả những người sống đời thánh hiến nhân dịp Năm Thánh hiến, ngày 21 tháng 11 năm 2014, II, 2). Các bạn thân mến, Giáo hội mời gọi các bạn hãy trở thành những ngôn sứ: những sứ giả loan báo sự hiện diện của Chúa và dọn đường cho Ngài. Để lấy lại lời của ngôn sứ Malachi mà chúng ta đã nghe trong bài đọc thứ nhất, các bạn được mời gọi, trong sự “tự hiến” quảng đại vì Chúa, hãy trở thành những lò nung cho lửa của Thợ Luyện Kim và những bình chứa cho thuốc tẩy của Thợ Giặt (xem Ml 3, 1-3), để Chúa Kitô, Thiên thần duy nhất và vĩnh cửu của Giao ước, vẫn hiện diện giữa loài người ngày nay, có thể làm tan chảy và thanh tẩy tâm hồn bằng tình yêu, ân sủng và lòng thương xót của Người. Và đây là điều mà trước hết các bạn được kêu gọi thực hiện bằng sự hy sinh cả cuộc đời mình, bén rễ trong lời cầu nguyện và sẵn sàng tiêu hao bản thân trong tình yêu (xem Hiến chế Lumen gentium, số 44).
Các đấng sáng lập của anh chị em, ngoan ngoãn trước sự tác động của Chúa Thánh Thần, đã để lại cho anh chị em những tấm gương tuyệt vời để sống sứ mạng này một cách cụ thể. Trong sự giằng co liên tục giữa trần gian và thiên đường, họ đã để mình được dẫn dắt bằng đức tin và lòng can đảm, từ Bàn Tiệc Thánh Thể, có người đến sự tĩnh lặng của tu viện, có người đến những thách thức của sứ vụ tông đồ, có người đến việc giảng dạy trong trường học hoặc giữa cảnh nghèo khó trên đường phố, những người khác đến những vất vả của sứ mạng truyền giáo. Và với cùng một đức tin ấy, mỗi lần họ trở về, một cách khiêm nhường và khôn ngoan, dưới chân Thánh Giá và trước Nhà Tạm để phó dâng tất cả, và tìm lại nơi Thiên Chúa nguồn mạch và cùng đích của mọi hành động. Với sức mạnh của ân sủng, họ cũng dấn thân vào những cuộc phiêu lưu mạo hiểm, trở thành sự hiện diện đầy cầu nguyện trong môi trường thù địch và thờ ơ, trở thành bàn tay quảng đại và bờ vai thân thiện trong bối cảnh suy thoái và bị bỏ rơi, trở thành chứng tá của hòa bình và hòa giải giữa những hoàn cảnh chiến tranh và thù hận, thậm chí sẵn sàng chịu đựng hậu quả của một hành động lội ngược dòng đã khiến họ trong Chúa Kitô trở thành "dấu hiệu bị người đời chống báng" (Lc 2, 34), đôi khi thậm chí đến mức tuẫn đạo.
Đức Giáo hoàng Bênêđíctô XVI đã viết rằng “việc giải thích Thánh Kinh sẽ vẫn chưa trọn vẹn nếu chúng ta không lắng nghe những người thực sự sống Lời Chúa” (Tông huấn Verbum Domini, số 48); và chúng ta muốn tưởng nhớ đến các anh chị em đã đi trước chúng ta, những người dấn thân trong “truyền thống ngôn sứ này, trong đó Lời Chúa sử dụng chính đời sống của ngôn sứ để phục vụ Ngài” (ibid., số 49). Nhất là, chúng ta làm điều này để đón nhận chứng tá của họ.
Ngay cả ngày nay, qua việc tuyên khấn các lời khuyên Phúc Âm và nhiều hành động bác ái mà anh chị em thục hiện, anh chị em vẫn được mời gọi làm chứng rằng Thiên Chúa hiện diện trong lịch sử như là ơn cứu độ cho mọi dân tộc (xem Lc 2, 30-31), và điều này trong một xã hội nơi đức tin và đời sống dường như ngày càng xa rời nhau, nhân danh một quan niệm sai lầm và giảm thiểu về con người. Anh chị em được mời gọi làm chứng rằng người trẻ, người già, người nghèo, bệnh nhân và tù nhân trước hết chiếm một vị trí thánh thiêng trên Bàn thờ và trong Trái tim của Ngài, và đồng thời mỗi người trong số họ là một thánh điện bất khả xâm phạm của sự hiện diện của Ngài, mà trước mặt họ nên quỳ gối để gặp gỡ, thờ phượng và tôn vinh Ngài.
Điều này được chứng tỏ bằng nhiều “tiền đồn của Tin Mừng” mà nhiều cộng đồng của anh chị em duy trì trong những bối cảnh đa dạng và khó khăn nhất, ngay cả giữa những cuộc xung đột. Họ không rời bỏ, họ không chạy trốn. Họ vẫn ở lại, trút bỏ mọi thứ, để trở thành lời nhắc nhở, hùng hồn hơn ngàn lời nói, về đặc tính thánh thiêng và bất khả xâm phạm của sự sống trong yếu tính thuần khiết nhất của nó, vang vọng, bằng sự hiện diện của họ – ngay cả nơi tiếng súng gầm rú và nơi sự kiêu ngạo, vụ lợi và bạo lực dường như chiếm ưu thế – lời của Chúa Giêsu: “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này, vì […] các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy” (Mt 18, 10).
Và về vấn đề này, tôi muốn dừng lại ở lời cầu nguyện của ông Simeôn, mà chúng ta vẫn đọc mỗi ngày: “Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ” (Lc 2, 29-30). Quả thế, đời sống tu trì, với sự thanh thản không dính bén với những gì đang qua đi, dạy chúng ta về sự không thể tách rời giữa mối quan tâm chân thành nhất đối với thực tại trần gian và niềm hy vọng đầy yêu thương đối với những thực tại vĩnh cửu, được chọn ngay trong đời này như là mục đích tối thượng và duy nhất, có khả năng soi sáng mọi thứ khác. Ông Simeôn đã thấy ơn cứu độ nơi Chúa Giêsu và thoải mái đối diện với sự sống và sự chết. Là một “người công chính và sùng đạo” (Lc 2, 25), giống như bà Anna, người “không rời khỏi đền thờ” (ibid., câu 37), ông luôn hướng mắt về phúc lộc sắp đến.
Công đồng Vatican II nhắc nhở chúng ta rằng “Giáo hội […] chỉ thành toàn trong vinh quang trên trời, khi đến thời […] cùng với nhân loại, toàn thể vũ trụ […] sẽ được tái tạo toàn vẹn trong Đức Kitô” (Công đồng Vatican II, Hiến chương Tín lý Lumen Gentium, số 48). Lời tiên tri này cũng được trao phó cho anh chị em, những người với đôi chân cắm chặt trên trần gian nhưng đồng thời “luôn hướng lòng về phúc lộc quê trời” (Sách Lễ Rôma, Lời nguyện nhập lễ Lễ trọng kính Đức Mẹ Lên Trời). Chúa Kitô đã chết và sống lại để “đã giải thoát những ai vì sợ chết mà suốt đời sống trong tình trạng nô lệ” (Dt 2,15). Và anh chị em, những người dấn thân theo Người cách sâu sát hơn bằng cách tham dự vào “sự tự hủy” của Người để sống trong Thánh Thần của Người (xem Công đồng Vatican II, Sắc lệnh Perfectae caritatis, ngày 28 tháng 10 năm 1965, số 5), có thể cho thế giới thấy, với sự tự do của những người yêu thương và tha thứ hoàn toàn, con đường để vượt qua xung đột và gieo rắc tình huynh đệ.
Anh chị em sống đời thánh hiến thân mến, hôm nay Giáo hội tạ ơn Chúa và cảm ơn sự hiện diện của anh chị em, và Giáo hội khuyến khích anh chị em hãy trở thành men bình an và dấu chỉ hy vọng, ở bất cứ nơi nào Chúa Quan Phòng sai anh chị em đến. Chúng tôi phó thác công việc của anh chị em cho sự cầu bầu của Mẹ Maria và tất cả các Thánh Sáng Lập của anh chị em, khi chúng ta cùng nhau tại bàn thờ, làm mới lại việc dâng hiến đời sống mình cho Thiên Chúa.
-------------------------------
Tý Linh chuyển ngữ
(nguồn : vatican.va)






